TIẾP THỊ & TIÊU DÙNG

Jennie có mọi thứ để trở thành siêu sao solo, ngoại trừ hát live

Trở lại Lễ hội âm nhạc Lollapalooza năm nay, Jennie tiếp tục đốt cháy Chicago với 18 bài hát, trong đó có những ca khúc chưa được phát hành.

Jennie là nữ nghệ sĩ solo đầu tiên của K-pop trình diễn chính tại Lollapalooza Chicago. Và tất nhiên cô vẫn trở thành tâm điểm chính và được bàn tán nhiều nhất mỗi khi trình diễn nhờ thần thái cuốn hút, khả năng làm chủ sân khấu. Sự chú ý cũng đổ dồn vào tạo hình sân khấu của Jennie. Cô diện trọn bộ trang phục thiết kế độc quyền từ Ann Demeulemeester, lấy cảm hứng từ bộ sưu tập Thu Đông 2026 của Stefano Gallici, với áo khoác napoleon dáng crop phối cùng quần da, băng đô lông vũ và đôi giày bốt Sarith Engineer Biker. Tổng thể vừa mang tinh thần quân đội khỏe khoắn vừa điểm xuyết nét lãng mạn từ chi tiết ren và lông vũ. Nhờ vậy, tạp chí Nylon đánh giá đây là một trong những tạo hình sân khấu đẹp nhất mùa Lollapalooza 2026.

Nhưng màn trình diễn của Jennie mới là điều được chú ý nhiều nhất. Cô vẫn tỏa sáng trong suốt khoảng một giờ đồng hồ với 18 bài hát. Mở màn bằng “Filter” và lần lượt đưa khán giả qua các bản hit trong album “Ruby” như “Damn Right”, “Mantra”, “Handlebars”, “ZEN”, “Love Hangover” và “Seoul City”, đặc biệt “Like Jennie” với bản phối mới. Đồng thời, Jennie cũng lần đầu tiên giới thiệu 4 ca khúc chưa phát hành bao gồm “Fallen Angel”, “Sweet Tooth”, “Heaven” và “Lock It Down”. Đáng chú ý, Jennie cũng trình diễn “Less than a Lover” cùng với bản hợp tác nổi tiếng toàn cầu của cô với Tame Impala, “Dracula” (JENNIE Remix).

Tuy nhiên, khi nhìn kỹ vào màn ra mắt solo của Jennie khi không có các thành viên bên cạnh, điểm yếu về khả năng hát live của cô đã bộc lộ rõ rệt. Sân khấu được dàn dựng hoành tráng, vũ đạo bắt mắt và cách Jennie thiết lập setlist một cách hoàn hảo khi vừa đẩy mạnh cảm giác sôi nổi đúng chuẩn lễ hội vừa có những khoảnh khắc lắng đọng. Nhưng tất cả như nhấn chìm Jennie. 

Không thể phủ nhận vóc dáng Jennie nhỏ bé, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc Jennie bị “nuốt chửng” bởi quá nhiều tiểu tiết bên ngoài. Xuyên suốt gần 1 tiếng trình diễn, Jennie hầu như tập trung vào việc trình diễn vũ đạo hơn là hát. Cô để backtrack (bản thu âm chứa sẵn phần nhạc đệm) chạy liên tục đến mức khán giả không biết họ đang thưởng thức một màn trình diễn đúng nghĩa hay chỉ đang nghe một bản phát lại từ Spotify. Đặc biệt là màn thể hiện ca khúc “Dracula”. 

Tờ Chicago Sun-Times nhận xét: “Sự phối âm không cân bằng, làm giọng hát của cô bị lệch tông một cách vụng về, khiến âm thanh nghe có vẻ phẳng lặng ở một số đoạn và làm nổi bật bất kỳ khuyết điểm nào, dù nhỏ. Hiệu ứng này thể hiện rõ nhất trong bài hát “Dracula” của Jennie hợp tác với Tame Impala, nơi sự kết hợp giữa giọng hát của cô và bản thu âm của Kevin Parker (Tame Impala) nghe chẳng khác gì một màn karaoke được nâng tầm”

Tất nhiên, sau hàng loạt đêm diễn tại các lễ hội như The Governors Ball, Coachella, Roskilde Festival trước đó, định hướng về một nghệ sĩ trình diễn của Jennie đã thể hiện rất rõ. Có điều, vấn đề nằm ở đây là khán giả không chỉ muốn một người dùng vũ đạo, âm nhạc, sân khấu và mỹ thuật thị giác để truyền tải thông điệp trực tiếp, mà còn cần một người có khả năng hát live thực sự. Có thể không xuất sắc nhưng phải đủ thuyết phục, đủ để chứng minh rằng danh xưng “nghệ sĩ chính” không chỉ được xây dựng từ ánh sáng, hiệu ứng và bố cục sân khấu. 

Bởi trong K-pop đã có một ví dụ điển hình về việc tập trung quá nhiều vào phần trình diễn mà quên mất sự đầu tư vào giọng hát, chính là Le Sserafim tại Coachella 2024. Nhóm khi đó vấp phải làn sóng chỉ trích dữ dội từ cả khán giả quốc tế lẫn cộng đồng mạng Hàn Quốc vì giọng hát thiếu ổn định, hụt hơi và lệch tông ngay trong những đoạn vũ đạo không quá phức tạp. Sức ép từ dư luận lớn đến mức các thành viên phải lên tiếng chia sẻ về áp lực tinh thần họ phải gánh chịu suốt thời gian dài sau đó, và phải mất một khoảng thời gian đáng kể để nhóm dần lấy lại được sự tin tưởng từ người hâm mộ. Trường hợp này cho thấy, sân khấu được đầu tư lớn hay vũ đạo ấn tượng vẫn khó bù đắp nếu phần hát live không đáp ứng kỳ vọng. 

Trở lại với Jennie, dù không đối mặt với làn sóng chỉ trích gay gắt như Le Sserafim từng trải qua, phần vì cô đã có sẵn danh tiếng và vị thế vững chắc trong làng giải trí quốc tế, nhưng đó không phải lý do để những góp ý về giọng hát bị xem nhẹ. Ngược lại, chính vì Jennie đã đi được xa hơn hầu hết nghệ sĩ K-pop cùng thế hệ trên hành trình chinh phục thị trường quốc tế, mọi thiếu sót còn lại càng trở nên rõ ràng và đáng tiếc hơn. Jennie hiện tại gần như đã sở hữu đầy đủ những yếu tố mà một nghệ sĩ solo cần để khẳng định vị thế toàn cầu. Cô có tư duy hình ảnh sắc bén, biết cách xây dựng một concept nhất quán qua từng thời kỳ âm nhạc, từ “Ruby” cho đến những sản phẩm mới nhất. Cô cũng có gu thời trang được giới mộ điệu công nhận, mỗi lần hợp tác với những nhà mốt lớn đều biến thành khoảnh khắc được bàn tán. Cùng với đó là bản lĩnh sân khấu và khả năng kết nối với khán giả quốc tế, điều không phải nghệ sĩ K-pop nào bước ra khỏi nhóm cũng làm được.

Nói cách khác, Jennie không thiếu bất kỳ mảnh ghép nào để trở thành một nghệ sĩ solo tầm cỡ quốc tế, ngoại trừ một điều duy nhất là sự ổn định trong khả năng hát live. Đây lại chính là mảnh ghép quan trọng nhất, bởi nó quyết định liệu khán giả có nhìn nhận nghiêm túc một nghệ sĩ trong vai trò ca sĩ, hay chỉ dừng lại ở một biểu tượng thời trang và trình diễn.

Nguồn

Exit mobile version