Trấn Thành: Làm Trấn Thành sướng muốn chết!
Tự nhận mình là một người luôn chạy như một kiểu bị giời hành, Trấn Thành nói với Đẹp: “Nếu có 100 kiếp nữa cũng vẫn xin được làm Trấn Thành, vì… làm Trấn Thành sướng muốn chết!”.
Tôi không dừng mà chỉ giảm tốc
“Bố già”, “Nhà bà Nữ”, “Bộ tứ báo thủ”, hay ít ra cũng phải là một cái tên gợi như “Mai”, sao lần này lại chọn một tên phim nghe ít nguy hiểm quá vậy: “Thỏ Ơi !!”? Trấn Thành cơ mà?
Thì chính bởi Trấn Thành nên mới khó đoán vậy đó! Trấn Thành là phải không đoán được, thế mới là Trấn Thành! Bi kịch lớn nhất của người thành công nhiều khi không phải chết vì dở mà là vì cũ. Tôi vì thế luôn tâm niệm: thực khách một khi bước chân vào nhà hàng của mình là phải không biết trước sẽ được chủ quán phục vụ món gì. Thực đơn phải thay đổi, gia vị phải thay đổi thì may ra người ta mới không thấy ngán. Cho nên “Thỏ Ơi !!” là để kêu người ta tới xem con thỏ này mặt mũi đầu đuôi như thế nào, chứ không phải để… kêu con thỏ.
Và quả đúng, con thỏ ấy không hề dễ bảo!
Thì đó, cái tôi muốn cho mọi người thấy là ở trên đời này có rất nhiều thứ “thấy vậy mà hổng phải vậy”. Tại vì mắt có thể nhìn nhưng muốn thấy thì cần đến tim. “Thỏ Ơi !!” chính là để kể với mọi người một chuyện giản đơn nhưng không dễ gì kiểm soát trong cuộc sống: nhìn và thấy đôi khi là hai chuyện rất khác nhau.
Đây là nỗi lòng của một người từng không ít lần dính vạ miệng, kèm theo vô số anti-fan?
Chắc cũng y chang vậy đó! Kiểu như nhiều người nhìn vào nghĩ thằng cha Trấn Thành này chắc mưu mô tính toán dữ lắm đây, nhưng thật ra trên đời này có nhiều thứ ngẫu nhiên và có những người sinh ra để… hứng những thứ ngẫu nhiên đó rơi vào đầu. Cứ nhìn Trấn Thành chơi gameshow thì biết, khác gì đứa trẻ con đâu!

Trấn Thành là một kẻ luôn chạy?
Đúng quá rồi. Mọi vật luôn tiến về phía trước và nếu mình dừng lại có nghĩa là mình bị bỏ lại rồi. Quan trọng hơn hết, một vật thể di chuyển thì nó mới là một vật thể sống. Dừng lại nó dễ bị cũ kỹ và mai một lắm.
Một vài quãng dừng nghỉ hay tạt té bên đường chẳng phải đôi khi cũng cần thiết sao? Hơn là chỉ biết cắm đầu chạy thục mạng?
Tôi không dừng, cần thì chỉ giảm tốc thôi, điều chỉnh cái vận tốc của mình lại, miễn sao mình đủ chậm để quan sát và thu nạp thêm cái mới.
Thường lúc nào thì Trấn Thành chịu giảm tốc?
Tôi sẽ giảm tốc vào những lúc tự thấy mình có nguy cơ cũ kỹ và loay hoay với việc tìm ý tưởng mới. Nếu theo cơ chế bình thường thì cơ thể của tôi sẽ cho tôi những cảm giác rất rõ ràng cùng những quyết định cực kỳ nhanh. Nó sẽ thông tin ngay cho tôi biết sắp tới tôi sẽ làm gì. Chẳng hạn như lúc trước tôi làm phim “Nhà bà Nữ” nhanh lắm, kịch bản làm trong có mấy tháng à!
Nhưng đến lúc nào đó tự nhiên mình bị khựng lại, không biết sắp tới cần làm gì, thì có nghĩa cơ thể mình đang báo cho mình biết là nó cần được nạp năng lượng.

Có hết sơ đồ cho mọi chuyện sắp tới rồi!
Cái ngưỡng oải nhất mà cơ thể ấy có thể chịu được là gì?
Là ngày ngủ 4 tiếng, thậm chí 2.
Một kiểu bị “giời hành”?
Chắc vậy quá! Tôi tin mỗi người sinh ra trên đời này đều có sứ mệnh và sứ mệnh của tôi là chạy ngay đi, kiếm việc mà làm. Tôi không ngưng làm việc được. Dù thật ra với những gì đã kiếm được, mình đã có thể đi chậm lại, nghỉ ngơi, đâu còn cần loay hoay với cơm áo gạo tiền. Tôi giờ làm việc không phải để kiếm tiền.
Không phải kiếm tiền thì là kiếm gì?
Kiếm niềm vui. Kiếm lý do để tồn tại một cách đúng nghĩa. Sống phải có mục đích, còn nếu chưa có mục đích thì chỉ là tồn tại thôi. Khi mình làm việc, mình thấy vui lắm. Giống như mình được tái sinh mỗi ngày vậy.
Có phải còn vì trạng thái thừa năng lượng, mà nếu không kịp giải phóng, khéo chừng điên mất?
Đúng rồi. Năng lượng nơi tôi không chỉ để cho một mình tôi xài, vì nó quá dư. Nó là một món quà lớn mà ông trời cho mình. Cho nên mình muốn mang đi phân phát hết cho mọi người: khán giả, bạn bè, đồng nghiệp, những đứa em mà mình yêu quý trong nghề… Ai mà mình thấy xứng đáng thì mình đều tặng quà cho họ hết, để họ có thêm năng lượng và làm việc. Tôi luôn muốn kích hoạt cái chất đề kháng cho người ta, để họ mạnh mẽ hơn, di chuyển nhanh hơn…

Nếu giờ gọi “Thành ơi” thì anh có đáp: “Có liền! Tôi đang tới đây!” không?
Thật ra nếu tôi tới thì tôi cũng không cần phải la lên đâu, vì năng lượng nơi tôi đủ để mọi người biết là tôi đã tới rồi. À mà từ xa mọi người cũng đã thấy rồi, vì dạo này Trấn Thành mập quá mà!
Ngoài thừa cân ra thì Trấn Thành còn bị thừa gì? Hoặc thiếu gì?
Thành thừa năng lượng, thừa cân, thừa mỡ, thừa cholesterol nhưng mà thiếu ngủ, thiếu quá…
Mức sống tỷ lệ nghịch với chất lượng sống?
Bước tới tuổi tứ tuần thì tôi nhận ra Trấn Thành cũng khá đầy đủ về mọi thứ rồi. Không phải là mình giàu, mà mình thấy đủ. Mình rèn luyện cảm xúc bên trong mình, mình trò chuyện và thương lượng với nó, tới hồi cái đứa bên trong mình nói: ‘Ừ, vui rồi đấy, đủ rồi!”, thì lúc đó mình thấy đủ.
Vì tôi nghĩ, để kiếm tiền thì mình vẫn có thể kiếm nhiều hơn nữa. Thậm chí trên đời này có rất nhiều người giàu hơn mình. Nhưng mình cũng không biết họ đủ hay không. Đủ hay không là do bên trong mỗi người tự cảm thấy mà thôi.
Có câu: “Đến tuổi 40, cuộc sống mới thật sự bắt đầu”. Câu đó đúng với anh không, ở cái ngưỡng này?
Tôi không nghĩ vậy. Nếu bảo đến 40 tuổi, cuộc sống thứ hai mới bắt đầu thì đúng hơn. Cuộc sống trước 40 cũng hay lắm chứ, nó là cái chương đầu “dạo nhạc” để mình có thể lên tới cao trào ở khúc sau. Phải có cái khúc dạo đó thì mình mới có thể thưởng thức được hết cái hay của đoạn cao trào.

Nếu tuổi 40 là một lằn ranh, “lời từ khước” cũng là một lằn ranh, thì trước đó và sau đó Trấn Thành khác nhau thế nào?
Điều khác nhất là sự bình an. Trước 40 mình có nhiều nỗi sợ, nỗi lo và hoài nghi lắm. Mình tự đặt ra rất nhiều câu hỏi về bản thân mình: liệu mình đã đủ tốt chưa, mình làm thế được chưa, sao người ta lại không thương mình nhỉ, mình phải làm gì kế tiếp đây?…
Còn Trấn Thành sau 40 tuổi thì bình an, thật sự bình an. Có nghĩa là mình luôn biết mình phải làm gì, luôn biết điểm dừng ở đâu. Mình cảm thấy đủ. Mình sẽ không chạy đua với ai cả, mình chỉ làm đúng cái mình muốn, mình cần và mình phải. Có hết sơ đồ cho mọi chuyện sắp tới rồi. Chỉ khi nào mình nghĩ mình bình an thì trong đầu mình mới hiển thị ra được những điều đó.
Cái sơ đồ tư duy đó được vẽ thế nào?
Trước, lên sân khấu mà chỉ cần thấy khán giả vỗ tay ít thôi là mình suy nghĩ rồi. Về phải vắt óc tìm ra cách làm sao cho khán giả yêu thương mình trở lại. Hay là cùng diễn một đêm mà người diễn cùng mình được vỗ tay lớn hơn, mình lại đặt câu hỏi: “Ủa, sao vậy ta?”. Để tìm ra mình đang bị khiếm khuyết ở điểm nào, chứ không phải vì hơn thua ai hết.
Nhưng giờ thì mình đã bắt đầu hiểu ra phần nào quy luật của cuộc sống. Giá trị của mình không phải ở khoảnh khắc. Giá trị của mình kéo dài ở cả chặng đường. Cho nên là mình không lấy khoảnh khắc để đo.
Có thể bây giờ mình ra sân khấu sẽ không được vỗ tay lớn bằng những nghệ sĩ đương thời, hoặc thậm chí còn không nhận được tràng vỗ tay nào, nhưng mình đâu có đo giá trị của mình ở khoảnh khắc đó đâu. Vì biết đâu ở chỗ khác, lúc khác, mình lại nhận được tràng vỗ tay lớn hơn thì sao? Cho nên mình khoan vội buồn và lo lắng.
Mình biết bản thân mình ở đâu. Bình an hay không, nó khác nhau ở chỗ đó. Mình phân tích được vì sao như vậy. Ở đâu mình cũng thấy được câu trả lời rõ rang hơn, thay vì đặt ra quá nhiều câu hỏi.

Tôi đang “gia hạn visa”
Làm Trấn Thành có khổ không?
Làm Trấn Thành sướng muốn chết! Đi đâu cũng được mọi người cười chào. Vô quán cũng được xét ưu tiên, xếp hàng thường được cho vô trước, được tặng thêm voucher và thậm chí là không tính tiền. Tại Trấn Thành quen mặt quá mà! Cái tên Trấn Thành giờ như là một loại “visa” vậy, dễ đi đứng hơn, dễ được “thông quan” hơn.
Nên là lúc trước, đi chùa hay cầu: “Kiếp sau cho con vẫn là nghệ sĩ nha!”. Lúc sau lại xin thêm: “Và là nghệ sĩ nổi tiếng nha!”. Sau nữa lại xin nhiều hơn: “Nghệ sĩ nổi tiếng mà được nhiều người thương nha!”. Còn giờ thì chỉ xin mỗi một điều: “Nếu có 100 kiếp nữa, chỉ cần cho con được là Trấn Thành”.
Anh tính gia hạn cái “visa” đó bằng cách nào?
Bằng cách sống tử tế nhất có thể. Đó là cách gia hạn “visa” duy nhất mà Trấn Thành có thể lựa chọn. Nếu mình không sống tử tế, không sống chân thành thì “visa” sẽ hết hạn và rất khó được cấp lại.
Còn cuốn hộ chiếu hôn nhân vừa tái gia hạn 10 năm thì sao?
Hôm rồi Hari Won mới hỏi tôi: “Sao lấy anh 10 năm mà tôi như trải qua 30 năm vậy trời!”. Tôi cũng thấy vậy, y chang. Tại vì quá nhiều chuyện xảy ra. Sao có thể sống lâu quá vậy ta, với một người? Mà cả Trấn Thành và Hari Won đều là hội cả thèm chóng chán nha, đều đào hoa nha! Hari Won từng dọa Trấn Thành: “Chắc em sống với người đàn ông nào chừng 3 năm thôi là đủ để em chán rồi đó”. Nên ở được với nhau suốt 10 năm qua, rõ ràng là cả một công trình của hai đứa.
Công trình đó được xây lên bằng việc từ trong tiềm thức, hai đứa luôn muốn làm mới mình trong mắt đối phương. Đó là bí quyết lớn nhất để 10 năm trôi qua như 30 năm vậy. Tại vì ngày nào cũng phải xử lý thông tin, ngày nào cũng phải đấu trí với nhau hết. Nội cái việc nghĩ câu trả lời để “chặt chém” người ta thôi cũng đã phải động não rồi, đã không có đủ thời gian mà nhàm chán.

Vẫn là câu thần chú: “Vợ chồng tương kính như tân”?
Chính xác. 10 năm mà vẫn luôn duy trì cảm giác mới mẻ trong mắt nhau không đơn giản! Vẫn làm đẹp, vẫn nói chuyện tôn trọng, nhường nhịn nhau. Vẫn anh anh em em, vẫn không được nói lớn tiếng vô mặt nhau. Điều cấm kỵ nhất là nói lớn tiếng vô mặt nhau. Không làm mất mặt nhau trước mặt người khác. Sáng nào chồng cũng vẫn ôm vợ trước khi đi làm. Cứ đi làm là hôn vợ. Mà hôn vì hạnh phúc, chứ không phải vì thủ tục nha!
Cái người phụ nữ “cả thèm chóng chán” ấy có điểm gì khiến anh không thể chán?
Điểm mạnh nhất của Hari Won là cô ấy luôn gây cho chồng cảm giác: nếu có bất cứ điều gì xảy ra với Trấn Thành, cô ấy cũng có thể chết vì chồng; nhưng nếu ngày mai tay đó cà chớn thì cô ấy cũng có thể bỏ hắn ngay lập tức.
Có câu: “Rảnh rỗi sinh nông nổi”. Trấn Thành có rảnh đâu mà hư?
Trấn Thành chưa bao giờ ngoan nha, ngoan nó nhàm chán lắm trời ơi! Trấn Thành chỉ tử tế thôi.
Vậy nếu bây giờ Trấn Thành gọi “Hari Won ơi!” thì cô ấy sẽ nói gì?
Hari sẽ ngủ ạ, vì Hari có đang ngủ thì Trấn Thành mới phải đi kiếm và la lớn. Chứ nếu không thì chỉ cần nghe tiếng chồng về, cô ấy sẽ luôn là người gọi: “Anh Xìn ơi!” và lao tới liền, không cho ai được nghỉ ngơi!

Bài: Thư Quỳnh
Giám đốc sáng tạo: Hà Đỗ
Mỹ thuật: Hứa Mẫn
Nhiếp ảnh: Milor Trần
Nghệ sĩ: Trấn Thành
Sản xuất: Nguyễn Bảo
Stylist: Tô Quốc Sơn
Trang điểm: Huy Bùi
Làm tóc: Hiếu Lê
Trợ lý stylist: Thành Trịnh
Trợ lý sản xuất: Huỳnh Ngân, Thi Thi, Long Long
Địa điểm: Vietgangz Horse Club